Hiển thị các bài đăng có nhãn Những cảm nhận ngẫu nhiên. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Những cảm nhận ngẫu nhiên. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 12 tháng 1, 2008

Cuối Năm Gió Đông


Gió Đông. Nắng vàng cuối năm rải khắp trời. Thời tiết trở nên ấm, đôi lúc hơi khó chịu. Những người già thường hay kêu nhức đầu vì gió đông.
Sắp Tết. Mọi người bận rộn, tất bật. Trẻ con thì mong chờ Tết. Những ngày Tết được mừng tuổi, được đi chơi thoải mái. Mình thích nhất được về quê, và thích hơn cả là đầu năm mới bố cho đi du lịch cùng với mọi người trong công ty của bố. Cũng còn một điều mình thích mỗi khi Tết đến, đó là được thoải mái đi các siêu thị. Mình thích dùng xe đẩy đi nhặt bánh kẹo và đồ dùng Tết. Mình thích được lang thang ngắm nghía các quầy hàng trong siêu thị...
Chiều hôm qua bố cho mình đi siêu thị Intimex. Bố mua nồi cơm điện mới, bình đựng nước mới và một vài thứ khác. Bố cũng không quên mua về một món ăn mình yêu thích, đó là chả cá Basa.
Tối nay tivi dự báo thời tiết trời lại sắp trở lạnh. Vậy là gió Đông cũng chỉ còn tồn tại trong một, hai ngày tới. Mình cũng không thích gì cái gió Đông cuối năm này. Thời tiết trở lạnh sẽ dễ chịu hơn. Nhưng đừng quá lạnh, và cũng đừng có mưa nhớp nháp.

Chủ Nhật, 6 tháng 1, 2008

Bức Tranh Thiên Thần

Mình có một bức tranh Thiên Thần rất đẹp. Cô Diêm tặng mình hôm Tết dương lịch. Đó là tác phẩm của cô. Mình rất bất ngờ khi cô đề nghị tặng mình bức tranh đó. Bố bảo với mình cô là hoạ sĩ. Lần đầu tiên mình được quen một người là hoạ sĩ là cô Diêm. Cô rất vui tính và thoải mái. Mình hỏi được ở cô rất nhiều địa chỉ trên mạng. Cô là người bạn Chat đầu tiên của mình, và bây giờ mình cũng chỉ có một người bạn Chat duy nhất là cô. Thỉnh thoảng mình vào mạng, mong được gặp cô, nhưng ít khi mình thấy cô đang Online. Những lúc mình thấy nick của cô sáng đèn, thì mình rất vui, vì mình được thoải mái nói chuyện với cô. Hôm nay mình vào mạng, nhưng không thấy cô. Bố bảo ngày Chủ nhật có thể cô bận việc ở Nhà thờ.
Từ sau lễ Noel, thời tiết rất lạnh, có hôm xuống đến 11,12 độ C, mình ở trong nhà đóng kín cửa mà vẫn thấy lạnh. Hôm nay thì thời tiết có vẻ khá hơn, trời đã ấm lên chút ít, và ban ngày đã có những tia nắng.
Từ thứ 6 vừa rồi mình được nghỉ học một tuần. Thật thích vì không phải dậy sớm đi học để hứng chịu giá rét. Mình thoải mái nằm trong chăn ấm áp đến gần trưa cũng được.
Bức tranh Thiên Thần cô Diêm tặng mình, giờ được treo ngay sát gường ngủ của mình. Mỗi buổi tối đi ngủ, và mỗi buổi sáng thức dậy mình đều nhìn thấy nó. Mình luôn thấy những đôi cách Thiên Thần đang bay về phía mình và chắp cánh cho mình những ước mơ diệu kì.

Thứ Bảy, 22 tháng 12, 2007

Mùa Đông

Những cơn gió lạnh về bất chợt. Sáng nay ngủ dậy vội vàng tìm áo ấm, vội vàng tìm đôi tất. Ngoài khung cửa, nắng vàng đi đâu hết, chỉ thấy mây xám giăng đầy trời. Con đường từ nhà đến lớp bỗng trở nên khác lạ với những cơn gió thổi dài dưới hàng cây xao xác. Mình thích thú ngắm nhìn những chiếc áo khoác rực rỡ muôn mầu của các bạn. Nó sinh động và đáng yêu lắm!
Giáng sinh đang về, mùa Đông trở lên đẹp tuyệt vời bởi đâu đó đã vang lên bài Thánh ca: "Đêm Đông lạnh lẽo Chúa sinh ra đời, Chúa sinh ra đời nằm trong hang đá nơi máng lừa...". Ngày nào còn bé xíu, bố dẫn đến Nhà thờ đêm Noel,được bố dắt tay đi giữa cái lạnh giá căm căm mà thấy thật thích thú. Đêm Noel đường phố đông nghịt, người lớn đi bên nhau với những đoá hồng đỏ thắm cùng với lời chúc An bình- Hạnh phúc. Trẻ con thì được bố mẹ mua cho rất nhiều bóng bay. Gìơ mình không còn thích bóng bay lắm nữa, nhưng thỉnh thoảng bố vẫn mua cho mình.
Mùa Đông là mùa mình được sinh ra. Có lần thấy trời lạnh quá mình bảo bố rằng: ''Con không thích Sinh nhật mình vào mùa Đông đâu''. Bố cười, bố bảo bố thích mùa Đông. Mình nghĩ, có lẽ chính vì vậy mà mình đã được sinh ra bởi mùa Đông chứ không phải mùa nào khác.