Thứ Năm, 27 tháng 11, 2008

Phố Thị

Con phố nhà cô Lý (Ninh Giang)

Chủ Nhật, 23 tháng 11, 2008

Một Mình Với Phòng Khách


Hà Châu / Ảnh chụp 23.11.2008

Thứ Năm, 6 tháng 11, 2008

Những Bông Hoa Trên Sân Thượng








Những bông hoa trên sân thượng cuối Thu 2008
(Tác phẩm đầu tay của Hà Châu)

Thứ Tư, 5 tháng 11, 2008

Xe Đạp Của Tôi



Đây là chiếc đạp mà bố mua cho Hà Châu ngày 30/10/2008

Thứ Sáu, 28 tháng 3, 2008

Hoa Mai

Trong các loài hoa, hoa mà em thích nhất là hoa Mai.
Cứ vào những ngày giáp Tết, tiết trời ấm áp, muôn hoa đua nở là cây hoa Mai nhà em lại trổ bông vàng tươi. Thường ngày, Ba em bắt sâu, chăm bón cho cây lên cây luôn tươi tốt. Cây cao khoảng hơn một mét, rễ cây không uốn lượn trên mặt đất như rễ bàng mà nó được phủ một lớp đất mỏng. Sờ vào thân cây em thấy nham nhám. Lá cây màu xanh nhạt lúc còn non, khi lá gần rụng có màu xanh đậm. Mỗi một bông hoa có năm cánh, so với hoa Phượng thì hoa Mai vàng óng, mỏng mảnh như tờ giấy. Khi gặp gió, những cánh hoa rung rinh trước gió. Nhị hoa có màu vàng, hương thơm thoang thoang quyến rũ lòng người. Nơi đây tụ hội của những loài ong, bướm. Hoa nở rộ báo hiệu một năm mới bắt đầu. Khi qua Tết, hoa rụng hết chỉ còn trơ lại cành, em cùng Ba lại chăm bón giúp cây nảy lộc.
Em rất thích cây hoa Mai vì nó có màu sắc đẹp đằm thắm, ưa nhìn. Em hứa sẽ chăm sóc nó thật tốt.

Thứ Sáu, 21 tháng 3, 2008

Đêm Trăng Đẹp

Vào những ngày đẹp trời, cứ mỗi buổi tối, ông trăng tròn lại xuất hiện trên bầu trời, trên những ngôi nhà cao tầng. Ông trăng bay lơ lửng, toả cái nhìn trìu mến xuống thành phố thân yêu.
Buổi tối ngày hôm ấy mới đẹp làm sao. Tôi ra ngoài ban công nhìn ánh trăng toả. Trăng tròn vằng vặc từ từ bay lên theo gió. Ánh trăng sáng đến nơi nào, nơi đó lại cất lên tiếng hát, tiếng cười vui vẻ. Trăng đêm nay soi sáng xuống đất nước Việt Nam. Trăng sáng vằng vặc chiếu khắp thành phố, làng mạc, núi rừng, nơi quê hương thân thiết của mọi người. Trăng soi sáng những ống khói nhà máy chi chít, cao thẳm rải trên đồng lúa bát ngát vàng thơm, cùng với nông trường to lớn, vui tươi. Cũng từ vầng trăng này, làn gió nhè nhẹ, mát rượi toả ra làm tuôn chảy những ánh vàng tràn lên phố phường, trải dài trên khắp thành phố. Tôi nhìn trăng, nhìn mãi và nghĩ tới sự tích chú cuội ngồi trên cung trăng. Kể ra chú cuội cũng tài thật, ngồi mãi bên gốc đa của mình mà không đi đâu cả. Nghĩ đến chị Hằng mỗi năm chỉ xuống chơi với các em thiếu nhi một lần vào Trung Thu, tôi lại nhớ, nhớ chị lắm! Tôi ước mong chú Cuội sẽ trở về sống với con người, chị Hằng sẽ xuống chơi với các em vào những ngày mười năm hàng tháng. Nhưng cái ước mong đó chỉ là ảo ảnh, hi vọng mỏng manh. Trăng dấp dới giữa muôn vạn vì sao. Ánh trăng óng ánh toả trên khắp cành cây, hoa lá để rồi chúng toát ra một màu vàng tươi đẹp. Trăng yêu trái đất của mình, yêu quý hành tinh của mình, yêu quý những con người thông minh, cần cù, sáng tạo. Trăng cứ lên trước mắt tôi, không bao giờ dứt ra được trong đêm nay. Tôi mơ mộng, tưởng tượng như trăng đang đến sát bên mình và khẽ nói với tôi:
-Bạn làm gì đấy?
Tôi trả lời:
-Tôi đang mơ mộng đấy!
Đến khi giật mình trở lại, tôi mới biết đó không phải là trăng, chỉ là tôi tưởng tượng ra mà thôi. Trăng còn phải đi đây, đi đó xem đất nước của mình chứ. Sao hôm nay tôi kì lạ vậy, cứ mơ mộng, tưởng tượng suốt? Vì ánh trăng đêm nay đấy các bạn ạ! Các bạn có thấy trăng đẹp không? Tôi ngồi ngắm trăng cho tới lúc trăng tan dần. Thế là buổi tối ngày mai, tôi mới được gặp trăng. Tôi đang nhìn theo bóng trăng thì mẹ gọi tôi vào đi ngủ. Tôi không muốn ngủ chút nào nhưng vẫn phải vào. Vào trong chăn, tôi vẫn còn nghĩ đến trăng và thiếp đi lúc nào không biết. Vầng trăng đã đi tận vào trong giấc ngủ của tôi.
Trăng đêm nay đã để lại cho tôi những ấn tượng sâu sắc. Dù đi đâu xa, dù ở nơi nào đi nữa, nhưng tôi sẽ không bao giờ quên vầng trăng tròn vằng vặc.
Nguồn: Bài văn mẫu

Thứ Năm, 20 tháng 3, 2008